Tôi đã có một quãng thời gian dài rời khỏi bạn bè, rời khỏi con đường học tập của mình! Và đây là lúc tôi phải thay đổi, phải hướng bản thân mình đến những giá trị tốt đẹp hơn.

Tôi đã có một quãng thời gian dài rời khỏi bạn bè, rời khỏi con đường học tập của mình!
Tôi đã có một quãng thời gian dài rời khỏi bạn bè, rời khỏi con đường học tập của mình!

Gần một tháng trải nghiệm Đột kích Trung Quốc (CFQQ), là hơn một năm tôi gắn mình với những trò chơi điện tử một cách liên tục. Cũng khá thú vị. Nhưng như một lẽ tất yếu, khi tôi dành thời gian ngồi trước màn hình vi tính thì tôi lại bị bạn bè mình bỏ lại, và tôi trở nên kém cỏi hơn.

Chơi game đúng là để giải trí, và thực sự nó giúp giải trí rất tốt, nhưng không phải ai cũng nhớ đến 2 từ “giải trí” khi chơi game, và tôi cũng vậy, say đắm trong những trò chơi điện tử, ngày trước thì ngồi “cày” Đột kích Việt Nam (CFVN) có khi cả 12-13 tiếng liên tục, chỉ trừ thời gian đi ăn cơm và vệ sinh cá nhân.

Nhưng như một lẽ tất yếu, khi tôi dành thời gian ngồi trước màn hình vi tính thì tôi lại bị bạn bè mình bỏ lại, và tôi trở nên kém cỏi hơn.
Nhưng như một lẽ tất yếu, khi tôi dành thời gian ngồi trước màn hình vi tính thì tôi lại bị bạn bè mình bỏ lại, và tôi trở nên kém cỏi hơn.

Bỏ CFVN một thời gian ngắn, tôi thử tìm hiểu và chuyển sang chơi CFQQ, nhưng rồi lại cũng như vậy, lúc này tôi không chơi nhiều quá như trước, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng tôi cũng lại say đắm trước màn hình vi tính với trò chơi này.

Đến với game âu cũng là khi buồn, hay khi rảnh rỗi, hay là khi cô đơn. Với hy vọng vui lên. Nhưng có lẽ mọi thứ lại càng tệ hơn nữa, khi trong trò chơi tôi giao tiếp với các bạn, cả VN và TQ đôi khi chỉ đôi dòng chat ngắn, chúng thật vô nghĩa. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức cùng sắc áo thì đi chung, khác sắc áo thì chỉa súng bắn nhau. Nhưng rồi khi nhấn vào nút X trên màn hình, sau đó mọi thứ lại trở về như cũ và thêm vào đó là sự mệt mỏi cũng như tâm trạng chán nản khi mà thời gian đã trôi đi. Tôi vẫn chỉ cô đơn đấy thôi.

Tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu sự kiện bên ngoài, bạn bè, gia đình…
Cả xã hội vẫn đang vận động, còn tôi thì đang “ngồi bất động” một mình trong này với chiếc máy tính và những người “bạn ảo” thông qua những nhân vật ảo của mỗi người. Thế giới luôn luôn vận động, mỗi người chúng ta chỉ là một phần trong đó, một phần nhỏ trong cái thế giới to lớn kia. Khi ta không làm gì cả thì mọi thứ vẫn như vậy, họa may thì thay đổi đôi chút ở những người bạn, những người thân của mình. Và khi ta không đi lên, ta sẽ bị những người khác vượt mặt, ta sẽ bị bỏ lại trong quá khứ của chính chúng ta, không có sự vận động nào.

Tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu sự kiện bên ngoài, bạn bè, gia đình…
Tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu sự kiện bên ngoài, bạn bè, gia đình…

“Sự học như thuyền ngược nước, không tiến ắt sẽ lùi.” – Khuyết danh

Đây chẳng phải là câu nói mà tôi luôn thuộc nằm lòng từ hồi còn là học sinh lớp 9 sao. Nhưng mấy khi tôi dùng câu nói ấy để tự soi xét lại cho chính bản thân mình! Sự học như thuyền ngược nước, không tiến lên thì sẽ bị cuốn theo dòng nước và đi lùi lại. Tôi không muốn bàn nhiều về câu nói ấy, vì như thế nào thì gọi là “tiến”, như thế nào là “lùi” … cái đó tùy cảm nhận, cách khai thác của mỗi cá nhân và mỗi tầm mức suy nghĩ của mỗi người. Khi không còn là học sinh nữa thì sự học ở đây nó rộng lắm, bao quát tất cả vấn đề mà đang tồn tại trong xã hội này. Và khi đó yêu cầu đặt ra cho mỗi người là cao hơn, nhiều hơn cả. Có thể nói nếu muốn đi lên ta phải phấn đấu hết mình, không có thời gian cho những công việc vô ích, đó là sự rèn luyện, trau dồi không ngừng nghỉ.

Khi không còn là học sinh nữa thì sự học ở đây nó rộng lắm, bao quát tất cả vấn đề mà đang tồn tại trong xã hội này.
Khi không còn là học sinh nữa thì sự học ở đây nó rộng lắm, bao quát tất cả vấn đề mà đang tồn tại trong xã hội này.

Cũng đã nhiều lần tôi quyết tâm bỏ nó, nhưng sao lại khó quá, ý chí của tôi lại bị khuất phục trước cái gì đó. Có thể gọi là cám dỗ không. Tôi không thể nhìn thấy bầu trời, mặt trăng với tôi là điều xa xỉ. Còn đường phố, con người ngoài đó như thế nào, tôi cũng không biết. Đây đâu phải là thứ tôi muốn. Trước khi đến thành phố, tôi luôn yêu thích việc ngắm cảnh, và nhìn ngắm đường phố, con người, cây cối, chim chóc … là thú vui chưa bao giờ nhàm chán của tôi. Vậy mà tôi lại quên đi điều đó, để cho trí óc, tư duy của mình bị đóng băng lại.

Sống thờ ơ và vô trách nhiệm quá nhiều rồi. Đây đâu phải là điều tôi muốn, đây cũng đâu phải là lý do tôi đến nơi này
Đặt chúng lên bàn cân thì rõ ràng tôi có đủ khả năng để nhận biết được đâu là việc tôi cần làm, đâu là hướng tôi phải đi.

Tôi sẽ bỏ CF. Tôi muốn hòa mình vào xã hội. Muốn được đi chơi cùng bạn bè, được cùng cười đùa với họ. Được là thành viên của một tập thể. Để dẹp đi những tháng ngày sống cô độc một mình, dẹp đi những ngày tháng “sống lặng lại suy nghĩ về cuộc đời” mà người khác hay gọi là tự kỷ.

Có lẽ đây mới chỉ là lời nói thôi, kết quả của quyết định này của tôi có thành công hay không thì phải 1 – 2 hoặc thậm chí 3 hay 4 năm nữa mới dám khẳng định. Nhưng “không phải là bạn thì là ai, không phải bây giờ thì bao giờ”. Sẽ không có bất kì một kết quả nào nếu như không có một sự bắt đầu. Bắt đầu để thay đổi, thay đổi suy nghĩ, hành động và thay đổi cuộc đời của chính mình.

Tôi muốn hòa mình vào xã hội. Muốn được đi chơi cùng bạn bè, được cùng cười đùa với họ.
Tôi muốn hòa mình vào xã hội. Muốn được đi chơi cùng bạn bè, được cùng cười đùa với họ.

Đây là một câu chuyện của chính bản thân tôi, một thằng sinh viên sinh sống tại Thành phố Hồ Chí Minh. Khi tôi viết ra những điều này, là tôi muốn có thêm một chút nghị lực cho bản thân mình, và phần nào hiện thực hóa ý đồ thay đổi mà tôi đã tính toán cho bản thân mình. Hy vọng bài viết này của tôi có thể cho các bạn một chút gì đó suy nghĩ tích cực hơn, và nếu nó giúp cho ai có thể nhìn nhận được điều gì giá trị hơn trong cuộc sống thì thật tuyệt vời.