“Nếu biển cả làm cho còn người cảm thấy quá nhỏ bé và thất vọng với sự rộng lớn của mình thì chinh phục một ngọn núi cao, cảm giác đứng trên đỉnh nhìn ra xung quanh rất tuyệt.”

Cả hai ngọn núi đều cao không quá 1000m nhưng tôi vẫn thấy những những điều thật tuyệt vời từ nó.
Cả hai ngọn núi đều cao không quá 1000m nhưng tôi vẫn thấy những những điều thật tuyệt vời từ nó.

Tôi sinh ra ở một miền quê đồng bằng Bắc Bộ, xung quanh không có núi non. Lớn lên, đi học đại học, giống như rất nhiều bạn trẻ: Học hành, thi cử, làm thêm, game…Và hàng trăm lý do khác có thời gian thì không có tiền, có tiền thì lại đúng dịp bận, lúc có cả thời gian và tiền thì lại không có hứng. Nhưng gần đây tôi đã tự bản thân mình đi leo núi hai lần. Cả hai ngọn núi đều cao không quá 1000m nhưng tôi vẫn thấy những những điều thật tuyệt vời từ nó.

Chuẩn bị những thứ cần thiết

Chuẩn bị những thứ cần thiết
Chuẩn bị những thứ cần thiết

Lần thứ nhất , tôi không mang theo nước, lần thứ hai thì không mang theo đồ ăn. Có thể bạn sẽ bảo thằng nhóc này thật tệ. Nhưng trong cuộc sống đôi khi cũng vậy thôi. Đôi khi chúng ta lại bỏ quên những thứ vô cùng quan trọng. Mặc dù tối hôm trước đó đã chuẩn bị khá đầy đủ. Thông tin về chuyến đi, bản đồ, máy ảnh… nhưng cái balo mang theo nó sẽ không đủ lớn để mang tất cả đâu. Kể cả bạn mang đầy đủ với một chiếc balo siêu khủng đến chân núi nhưng trong chuyến hành trình của mình bạn vẫn cần thiết phải lựa chọn ra những thứ cần thiết nhất.

ôi đã chọn cách đặt tất cả những thứ đó sang một bên và đi leo núi.
ôi đã chọn cách đặt tất cả những thứ đó sang một bên và đi leo núi.

Quá nhiều thứ sẽ khiến bạn mệt mỏi và có thể không thể tiếp tục chuyến hành trình của mình. Nhiều khi chính bản thân cũng lao vào quá nhiều thứ, sa đà vào vô vàn ngã ra trong cuộc sống, tự tạo những mớ bòng bong quanh mình để rồi mệt mỏi, bế tắc. Tôi đã chọn cách đặt tất cả những thứ đó sang một bên và đi leo núi.

Tiếp tục hay tụt xuống?

Tiếp tục hay tụt xuống?
Tiếp tục hay tụt xuống?

Đứng dưới chân núi, ngọn núi cũng không quá cao, cũng dễ dàng để thấy đỉnh núi. Nhưng quả thực trong hành trình của mình cả hai lần cũng có những lúc mỏi mệt. Quả thực không dưới 5 lần muốn quay ngược trở lại khi đôi bàn chân đã rã rời mà những con dốc cứ dần cao thêm mãi, thậm chí lúc này lại chính là lúc bạn chẳng thấy đỉnh núi đâu nữa vì những còn đường lòng vòng dẫn lên đó.

Vượt lên hay tụt xuống? Nếu bây giờ ngồi đọc những dòng này thì đến cả trăm người sẽ chọn vượt lên. Nhưng hãy nghĩ lại xem đã bao lần trong cuộc sống bạn tặc lưỡi chép miệng bỏ qua một hành trình nào đó, bỏ dở một công việc trong cuộc sống ngoài kia. Không dễ dàng gì nhưng tôi đã chọn cách vượt lên cũng giống như cách tôi bỏ lại hàng đống công việc, stress, mối quan hệ… để có một ngày đầy xúc cảm như thế. Trong hành trình cuộc đời, khi mới bắt đầu công việc hình ảnh thành công sẽ là động lực để bắt đầu, nhưng chính những lúc gần đến đích rồi thì vì những mệt mỏi, khó khăn lại làm cho chúng ta không thể thấy đích, rồi bỏ cuộc. Mọi thứ lại trở về con số 0.

Lên đến đỉnh và tụt xuống…

Lên đến đỉnh và tụt xuống…
Lên đến đỉnh và tụt xuống…

Nếu biển cả làm cho còn người cảm thấy quá nhỏ bé và thất vọng với sự rộng lớn của mình thì chinh phục một ngọn núi cao, cảm giác đứng trên đỉnh nhìn ra xung quanh rất tuyệt. Trong cuộc đời bạn nên thử cảm giác này một lần. Cả một hành trình dài, quan trọng là đã vượt qua tất cả, vượt qua chính bản thân để đến đích..Và cảm nhận men say chiến thắng đó. Nhìn ra bao la trời đất xung quanh. Hét lên thật lớn. Tôi đã vượt lên đỉnh cao nhất của ngọn núi đó.

Nhưng vẫn phải nói với bạn một thực tế là bây giờ bạn vẫn sẽ phải “xuống núi” hay chính xác hơn là trở về với mặt đất. Nhưng quả thật đi xuống nhanh và dễ dàng gấp rất nhiều lần đi lên. Đạt được một thành công thì trải qua bao nhiêu gian nan thử thách nhưng để rồi đến đỉnh rồi thì mọi thứ cũng trôi qua quá nhanh. Tiếp tục chinh phục những đỉnh cao khác hay dừng lại ở dưới mặt đất cũng khiến chúng ta phải suy nghĩ nhiều.

Lời kết

Hãy thử một lần bước lên đỉnh cao nhất và cảm nhận những cảm giác đó.
Hãy thử một lần bước lên đỉnh cao nhất và cảm nhận những cảm giác đó.

Đây là những suy nghĩ khi tôi đã rút ra được trong một ngày đẹp trời và trong khi đi lạc gần 10km một mình với cái bụng đói meo. Trong suốt quãng đường 10km đi bộ đó hoàn toàn không thấy bực tức hay mệt mỏi gì mà trái lại tôi lại thấy mình thực sự đang sống vui vẻ với 10km đường bộ đó. Một trải nghiệm thực sự đáng nhớ và muốn chia sẻ với mọi người. Hãy thử một lần bước lên đỉnh cao nhất và cảm nhận những cảm giác đó.