Khi bé, ta được nghe kể về nàng Lọ Lem xinh đẹp được chàng hoàng tử đem lòng yêu từ cái nhìn đầu tiên. Khi ta lớn lên, ta cảm nắng cậu bạn với vài tài lẻ hay cô gái lớp bên có chút duyên ngầm, và với những gì ta được kể từ khi còn bé, ta nghiễm nhiên cho đó là tình yêu. Quả thật, trong một xã hội hối hả, thì “tình yêu sét đánh” có phần tiết kiệm thời gian, lời nói và…tiền!

Một tình yêu không có sự giao tiếp lâu dài, không phải đối mặt với những trắc trở, khó khăn, không phải giải quyết sự khác biệt giữa hai người và trên hết là sự nhàm chán trong nhịp sống để yêu thương người kia bằng tất cả những gì mình có. Một tình yêu không “tì vết”.

Tôi tuyên bố tôi chưa bao giờ yêu. Tôi từng có người yêu nhưng không có nghĩa tôi đã biết yêu là gì. Tôi không yêu họ, tôi chỉ yêu cảm giác bên họ mà thôi. Thế tại sao bạn phải nghe những dòng chữ của một kẻ chưa biết yêu? Tại sao tôi biết tình là thế này mà không phải là thế kia? Tại vì có thể tôi không hiểu tình yêu, nhưng tôi hiểu những gì không phải là tình yêu. Yêu không phải là trưng bày “trailer” của mình với người kia, mà còn phải có cả “hậu trường” nữa. Yêu không phải là nói những lời sáo rỗng trên trời dưới biển, hay những câu thoại ướt nhoẹt từ phim Hàn Quốc dài tập, càng không phải những dòng status sến súa đăng lên hàng ngày, mà có thể mỗi ngày lại dành cho một người khác!

Nhìn những thanh niên yêu nhau theo một cách vô tội vạ, một cách vừa phức tạp vừa tầm thường, tôi thấy mệt mỏi hơn là vui. Tôi hỏi họ vì sao họ yêu nhau, họ bảo là yêu cái tâm hồn, tôi buồn cười. Giả sử một câu chuyện về một anh chàng bụi bặm ngồi trên chiếc xe tay ga, đằng sau là cô gái với chiếc quần ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân trắng nõn nà. Và rồi có những câu hỏi sau:

Nếu một ngày anh trở nên lụi bại trên con đường sự nghiệp, nếu trong một phút yếu lòng, anh bật khóc, em có ở bên anh không?

Nếu một ngày anh thấy em với mái tóc bù xù, gương mặt không trang điểm, anh có còn yêu em không?

 Nếu một sáng mai thức dậy, anh có còn yêu em không?
Nếu một sáng mai thức dậy, anh có còn yêu em không?

Quay lại câu chuyện của nàng Lọ Lem, nàng rời nhà lúc 10 giờ đến lâu đài và rời đi lúc 12 giờ. 2 tiếng không đủ để làm hoàng tử yêu nàng vì tâm hồn được, thế nên bạn hiểu hoàng tử yêu nàng vì cái gì rồi chứ? Nếu Lọ Lem nhỏ bé đến dự vũ hội trong bộ quần áo rách rưới, hoàng tử có yêu nàng không? Hoàng tử đã kịp nhìn thấu “hậu trường” của Lọ Lem chưa? Hay chỉ vì cái “trailer” bóng loáng mà đã vội vã cưới?

Phải, tình cảm có thể đến qua cái nhìn đầu tiên, nhưng tình cảm đó còn ở lại qua năm tháng hay không còn tùy thuộc vào sự hy sinh, sự dâng hiến, sự quan tâm, lắng nghe giữa hai bên, chứ không phải mặc định cho rằng đấy là tình yêu đích thực chỉ vì tim bạn lỡ vài nhịp.

Có thể, nó cũng chả phải tình yêu nữa.