Tớ dám cá là cậu không thật sự biết mình đang sống vì điều gì đâu. Cậu không có chỗ đứng. Hãy suy nghĩ thật kĩ xem cậu có chỗ đứng nào trong lòng của ai hay không? Dĩ nhiên là có, với gia đình, nhưng cậu đã làm được gì cho họ chưa? Còn một vài người khác nữa nhưng trong lòng cậu lại không có hình bóng của họ. Ngay cả khi cậu thật sự tốt, cậu cũng không hài lòng với điều đó lâu dài, cậu không bao giờ hài lòng với bản thân. Một khi khao khát điều gì, đạt được điều đó rồi, đến một khoảng thời gian nhất định nào đó rồi cậu cũng cảm thấy nó thật là nhàm chán và muốn tung hê tất cả.

Ai yêu cậu là người bất hạnh nhất trên đời, còn cậu có yêu ai hay không thì tớ không chắc. Bên ngoài, cậu là một người vui vẻ, thân thiện, tốt bụng và đôi khi cậu cũng hài lòng lắm với điều đó, vì cậu được người khác yêu mến mà quý trọng mà. Nhưng thật ra bên trong cậu yếu đuối, sợ hãi, cô đơn. Cậu thừa hiểu điều này, cậu hiểu rất rõ chính vì vậy mà với cậu, tự tin với tự ti rất lẫn lộn. Cậu thậm chí còn không biết vẻ ngoài của mình có coi được hay không, tính cách hướng nội hay hướng ngoại, cậu sống tình cảm hay lí trí, mạnh mẽ hay yếu đuối. Thật ra cậu chẳng biết mình là ai và mình thật sự cần gì vì cậu “diễn” quá nhập vai, ngoài xã hội cậu sống với tính cách khác hẳn khi cậu ở một mình.

Điều này không phải là xấu, điều này là sự thích nghi. Bên trong và bên ngoài cậu dường như mâu thuẫn với nhau nhiều lắm, đời sống của cậu vẫn chưa hài hòa. Chính vì vậy mà cậu chạy loanh quanh, tìm kiếm, theo đuổi nhiều điều khác nhau, cậu cố gắng biến chính mình thành một người khác, và tin vui là mỗi khi thất bại với điều đó cậu trở nên hiểu chính mình hơn một chút. Tuy nhiên, cậu vẫn luôn cố gắng thay đổi và thay đổi để hoàn thiện mọi mặt một cách nóng nảy. Tớ biết vì sao, cậu muốn mọi người tập trung vào những điều đẹp đẽ đó mà quên đi khuyết điểm của cậu.

Thật ra trong tiềm thức, cậu ghét những ai có điểm nào đó giống với điều mà cậu ghét ở bản thân mình. Cậu muốn xê dịch, muốn làm, muốn đi, muốn thay đổi xoành xoạch, muốn đến mức dường như nó mang khuynh hướng bỏ chạy vì cậu biết rằng một phần bên trong chính cậu đã sụp đổ, vỡ vụn. Cậu thậm chí còn không biết nó đã vỡ vụn từ bao giờ, và đó là cách mà cậu bù đắp.

Chỉ cần có người nào đó khen cậu dễ thương, thông minh, hài hước, hiểu biết… thì những chuyện khác không còn quan trọng nữa. Tớ hiểu, tất cả những điều cậu làm chẳng qua chỉ vì muốn có được cảm giác mình là một người bình thường, có khuyết điểm nhưng cũng có ưu điểm, cả hai chia sẻ với nhau vậy là trung hòa. Và bởi vì cậu không hề muốn nổi giận với chính mình, hơn nữa cậu muốn tự cho mình cái quyền đánh giá người khác.

Có lúc, cậu còn đi xa đến mức muốn trở thành một con người hoàn toàn khác hẳn, cậu muốn từ bỏ tâm hồn. Cậu muốn được bình an. Tâm hồn có lúc muốn giết chết cậu chỉ vì cậu không thể kiểm soát được nó. Nhưng có một chuyện thú vị thế này, khi cậu muốn rèn luyện tâm hồn thì đôi khi cậu cũng ăn nói không được cẩn thận, tỏ vẻ ra ta đây hiểu biết này kia và đến khi cậu quyết gạt bỏ tâm hồn thì đâu đó trong sự lén lút, cậu lại thích thú đọc về tình yêu và cuộc sống. Thật lòng với cậu, cho dù tớ rất yêu cậu, rất hiểu cậu, là chính bản thân cậu, là lí trí của cậu, tớ muốn nói rằng cậu bế tắc thật rồi. Không phải cậu bế tắc vì sự mâu thuẫn, cậu bế tắc vì cậu từ chối mâu thuẫn. Con người ta không thể sống một cách phiến diện được đâu.

Cậu, hãy cố gắng sống một cuộc đời hài hòa, hãy lắng nghe lời khuyên từ người mà cậu tin tưởng. Nếu họ có nói điều gì đó làm cho cậu tức giận xám mặt xám mày thì tớ xin cậu, xin cậu đấy! Hãy làm theo lời của họ bởi vì đã rất nhiều lần, họ nói đúng! Hãy để họ thách thức cậu thật nhiều, hãy tin tưởng cảm giác của mình vì họ đã nói trúng tim đen của cậu rồi nên cậu mới cảm thấy giận dữ một cách kì lạ. Chỉ những người dám nói thật với cậu, những người như vậy mới có thể giúp cậu đứng lên mà thôi.