Mẹ tôi và những câu chuyện tếu trong cuộc sống

me-va-con-gai
Tôi năm nay 17 tuổi, tất nhiên để tính tới chuyện chồng con thì đúng là quá sớm và xa vời , có điều những gì tôi sẽ nói dưới đây chỉ là những phút tếu táo giữa tôi và mẹ  thôi. Với những khái niệm đầy tính con gái mà mẹ  đưa ra cho chính tôi và cả … chồng tương lai ( chưa xuất hiện ) của tôi nữa, một câu chuyện tếu nhưng đầy nghiêm túc nhé!
1. Với mẹ, con gái thì phải …
– Với mẹ con gái thì phải để tóc dài. Tóc càng dài càng đẹp, mẹ không thích con cắt tóc kiểu cách xén chỗ này, cúp chỗ kia, trai không ra trai gái chẳng ra gái nhìn rất dở. Cho nên mỗi lần tôi đá ngang qua chuyện muốn đi cắt tóc cho ngắn lại một chút là sẽ được nhận ngay cái liếc mắt vô cùng nhẹ nhàng và oai nghiêm từ mẹ , rút ra rằng tóc dài là để đó, không được cắt ! Nhưng dài thôi thì chưa đủ, con không được nhuộm màu mè xanh đỏ như mấy cái đứa choai choai học đòi ngoài kia, cứ để màu tóc đen là được dù chẳng được đen như gỗ mun giống nàng Bạch Tuyết nhưng ít ra sẽ không phản cảm ( Vậy cứ ai tóc màu đều phản cảm hả mẹ ? ) . Nhưng cho dù mẹ tôi không nói thì bản thân tôi cũng không thích nhuộm tóc màu, đen là màu đứng đắn nhất rồi 😀
– Con gái thì phải ăn mặc gọn gàng và sạch sẽ, gu thẩm mĩ không cao nhưng cũng không thể quá thấp, biết sửa soạn nhưng không phải là đua đòi. Và tất tật những điều cấm về quần áo :
+ ÁO cổ trễ và quần quá ngắn : CẤM 
Nhìn mấy bạn gái vẫn phóng xe như bay ngoài đường, cái quần mà theo mẹ miêu tả là dài bằng cái áo làm cả nhà tôi phì cười. Có lẽ mẹ hơi khắt khe, nhưng tôi thấy đúng, quần áo cũng là một phần thể hiện phong cách cống của mỗi người. Mặc sao cho phù hợp và đẹp là chuyện càn phải suy nghĩ đấy ( nhỉ ) ?
+ Áo quá mỏng : CẤM 
Hồi tuần trước mẹ dẫn mình đi mua áo, vừa tới một cửa hàng ấy, cô bán hàng niềm nở hỏi mua áo cho ai, tôi nói mua cho tôi, vậy là cô bán hàng cười híp mí lôi từ phía trong một dãy các loại áo mà theo nhận xét của mẹ tôi là : Trong suốt
Dĩ nhiên mẹ tôi không bao giờ cho mặc quần áo như thế và bản thân tôi cũng không mặc nổi, còn nữa cũng không rõ khiếu thẩm mĩ của cô bán hàng thế nào khi đưa ra một dàn loại áo đó, chỉ có hai từ thôi : Kinh dị
 + Áo hở hang : CẤM 
Tất nhiên ở cái độ tuổi của tôi chuyện về những bộ quần áo hở hang là chuyện phiếm qua lề thôi. Còn nhớ có lần khi cả nhà đang ngồi nghe ca nhạc thì kênh chiếu một MV nhạc Việt Nam, nữ ca sĩ mặc một chiếc váy, tôi dùng từ chiếc váy nhưng trông nó giống một mảnh vải hơn, quấn một ít đằng trước và nội y bên dưới, mẹ tôi bắt tắt liền : ” Cởi hết ra cho xong, ăn mặc nhố nhăng quá ”
Công nhận bây giờ lối ăn mặc của nhiều ca sĩ dù là Việt nam hay nước ngoài đôi khi rất phản cảm, chuyện váy diễn hở 3/4 không phải là điều khó thấy. Người ta cứ bảo là người mẫu ca sĩ ăn mặc nhố nhăng quá nhưng xin hỏi họ mặc cho ai ngắm, nếu không ai ngắm thì mặc làm gì . Oh không phải tôi có ý bênh vực gì đâu chỉ là chút suy nghĩ cá nhân thôi, vì dẫu sao câu chuyện đón nhận từ hai thái cực sẽ tốt hơn mà, nói vậy những chưa bao giờ tôi đồng tình với cách ăn mặc của họ cả, chỉ là nhìn từ hai phía để hiểu hơn.
me va con gai
+ Kết cho câu chuyện về quần áo : Vòng qua một chút về việc đi mua áo của tôi, vì sợ người bán hàng lại mang những kiểu quần áo Kinh dị kia ra, nên mỗi lần dừng tại một chỗ tôi đều phải nói một hơi dài : ” Cháu muốn mua áo sơ mi có cổ, tối màu không hở hang hay trong suốt “, cuối cùng tôi cũng chọn được cho mình chiếc áo vừa ý tôi và cả ý niệm của mẹ nữa . Như đã nói quần áo và cách ăn mặc cũng nói lên một phần thái độ và cách sống của mỗi người, một bộ quần áo kín đáo và trẻ trung sẽ chẳng bao giờ làm mất đi sức hút của bạn, đôi khi sự lựa chọn những bộ mốt thiếu vải lại làm bạn trở nên phản cảm và đánh mất giá trị sống đi.
– Với mẹ con gái thì chỉ cần vẻ đẹp tự nhiên, giống như lời bài hát Em trong mắt tôi của nhạc sĩ Nguyễn Đức Cường có câu
” Em đẹp không cần son phấn, xinh thật xinh, thật xinh rất hiền …”
Mẹ nói con gái giữ được vẻ đẹp tự nhiên là tốt nhất, mẹ không cấm con trang điểm hay làm đẹp nhưng con đang là học sinh, học sinh thì cần giữ  cho mình một vẻ đẹp trong sáng đã. Mẹ cũng không cấm con đi những đôi giày cao gót, chỉ là mẹ muốn tốt cho sức khỏe của con thôi, hơn nữa con gái của mẹ đâu có lùn tới mức cần tới mấy đôi cao gót đó. Mẹ tintới một lúc nào đó, khi con đủ trưởng thành thì con sẽ biết bản thân cần thế nào cho một vẻ hoàn thiện hơn, nhưng bây giờ con hãy là cô nữ sinh vui vẻ đi đã.
Uhm, dù là mẹ chẳng nói những điều ấy với tôi thì tôi vẫn sẽ như thế, không có thói quen make up bản thân, càng không thích những đôi cao gót, đau chân lắm và ghét cả cái cảm giác chông chênh khi đứng trên một đôi guốc cao. Mẹ nói đúng, tôi tự tin với chiều cao hơi nấm của mình này và chẳng cần tới những đôi cao gót kia để làm bản thân lo lắng trong cả bước đi. Có một điều mà tôi tin là bạn từng nghe rất nhiều, một con người đẹp không phải là hình thức bóng bẩy của họ mà là trái tim và tâm hồn của họ, một người luôn mỉm cười sẽ nhận ra bản thân mình đẹp hơn những gì từng nghĩ 😀
2. Chồng tương lai của con …
Lần đó cả nhà ngồi ở phòng khách nói vài câu chuyện vớ vẩn, đúng lúc TV chiếu một bộ phim, kể về tình yêu của hai chú cháu, nữ nhân vật gọi nam nhân vật là chú nhưng rồi sau hai người đó yêu nhau. Tôi chặc lưỡi, chú với cháu cách nhau nhiều tuổi vậy mà lại yêu nhau, mẹ tôi đứng gần đó liền  nói yêu nhau là chuyện bình thường. Thế là  mẹ bắt đầu kể chú A với cô B dưới bà ngoại cách nhau đúng một giáp 12 tuổi vẫn lấy nhau đấy thôi, rồi con bà XYZ lấy chồng xứ Đài , tết về thăm bà ngoại đưa theo cả osin về chăm, rồi thì con rể nhiều tuổi hơn bố vợ, blap…blap nhiều cái. Tôi vừa nghe vừa thử tưởng tưởng, ví dụ mai sau tôi lấy một người chồng cách tôi 12 tuổi, lúc tôi vừa sinh ra hắn đã 12 tuổi rồi và cứ cho tôi lấy chồng sớm là năm 18 đi, thì lúc đó hắn cũng 30, á già quá ! Tôi nghĩ chỉ cách năm tuổi thôi, đó là một con số đẹp. Đem cái vụ tưởng tượng của mình kể cho mẹ, bị mẹ cốc cho cái rõ đau, mẹ nói “Lấy chồng hơn nhiều tuổi một chút, khi đó con trai sẽ biết suy nghĩ chín chắn, nếu lấy người gần tuổi quá họ vẫn còn trẻ con.” Lại nghe nhưng cũng chẳng hiểu lắm, thấy cái mặt ngơ ngơ của tôi vậy là mẹ chuyển qua phương án thực tế hóa. Nghĩa là không cần biết mai sau lấy chồng cách bao nhiêu, miễn hắn lo cho mình được cuộc sống đầy đủ là được, còn tình yêu nó chả quan trọng thế đâu, lấy nhau rồi mới biết tình yêu cũng chẳng là cái gì, không bẻ ra ăn được khi đói. Tôi thì nghĩ là cuộc sống hôn nhân mà không tình yêu thì sao hạnh phúc được nhỉ? theo chủ nghĩa: Một túp lều tranh hai trái tim vàng, nghèo chút mà có tình cảm vẫn tốt hơn. Mẹ bảo bớt nghĩ vớ vẩn đi, tim vàng với chả bạc không lo học mai sau túp lều có đấy, nhưng tim vàng thì chưa chắc khéo lại được mớ tim chì :D. Hay là lại “Một túp lều tranh hai đôi mắt vàng …đói vàng mắt”. Lúc ấy tôi chỉ cười hih,  tôi biết mẹ hay đùa cho vui, những câu chuyện tếu của mẹ luôn làm cả nhà thoải mái , đặc biệt khi mẹ có khiếu miêu tả cảnh đời tôi sau này :)). Ai đời mẹ lại vẽ ra cảnh con gái gì mà tối thui không, chẳng dám kể ra đây, hic.
me va con gai
Chung quy thì suy nghĩ của mẹ tôi đó là lấy chồng không cần căn tuổi, chỉ cần người đó có thể  lo cho cuộc sống của mình là được, tiếp thêm một điều nữa là, con gái không được lấy chồng xa. Xa quá như đất mũi Cà Mau hay lại Hà Giang – Mèo Vạc thì khỏi … đi thăm luôn, tôi từng đùa, mai sau con lấy chồng cuối đất nước mẹ cho đi không, mẹ dỗi, đi được cứ đi nhưng không ai ra thăm đâu :((
* Dừng bút: Mẹ tôi vẫn là mẹ tôi, dù đôi khi những trang luận của bà làm tôi phát điên lên được với mớ lý thuyết cực dài, nhưng vẫn là hữu ích. Mẹ nào chẳng muốn tốt cho con nhỉ ? Có lẽ tôi phải cảm ơn thượng đế, người đã dành tặng cho tôi một bà mẹ, siêu tếu táo và tâm lý đây nè 🙂
Hoa Vô Thường

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *