Mẹ ơi! Con cảm ơn và xin lỗi

cam on me
(Freely.vn) – Người ta thường hay ngại nói câu cảm ơn và xin lỗi với những người thân quen. Tại sao lại vậy nhỉ? Do thói quen, văn hóa rằng đó là sáo rỗng, là khách sáo quá đà. Tôi thì chỉ nghĩ, trong xã hội, mình có thể nói hai câu này với vô số người bằng mối quan hệ lỏng lẻo hoặc ích lợi của mình và họ. Thì tại sao, đối với những người mình yêu thương thân thiết, lời nói này là không cần thiết cho dù nó hiển nhiên. Nhân ngày 8-3 đang đến gần. Hai câu nói này tôi muốn dành cho người phụ nữ đặc biệt của đời mình : Mẹ!

Con cảm ơn mẹ nhiều lắm mẹ à…

Điều đầu tiên con phải cảm ơn mẹ đó là mẹ đã sinh ra con. Không phải vì nó là câu cửa miệng của diễn viên, bác học mỗi khi lên nhận giải mở lời mà là từ trong suy nghĩ của mình, con thấy phải cảm ơn mẹ điều này. Con cảm ơn khi mỗi ngày thức giấc, con mở mắt ra được nhìn thế giới :sáng – tối, trắng – đen, vui tươi – ưu phiền. Là mẹ, mẹ gửi con đến đây. Làm con của mẹ và trao cho con quyền được “sống”. Dù con mới dùng có hơn 20 năm cuộc đời, nhưng tuyệt lắm mẹ à.

cam-on-me

Con cảm ơn mẹ vì đã là mẹ của con chứ không phải một ai khác. Con luôn tự nhủ khuôn mặt này tuy chẳng xinh đẹp nhưng hay ho, đặc biệt là do gen từ mẹ. Con tự hào khi mẹ mình chẳng giàu có nhưng luôn lo cho con sống đủ. Con khoe khoang với bạn bè về tính cách trẻ con của mẹ. Rằng mẹ đã ngoài 50 nhưng suy nghĩ hồn nhiên và tươi mới. Mẹ gieo cho con cái mầm lạc quan về một cuộc sống : “biết ngày mai thế nào, cứ sống cái đã”.

Con cảm ơn vì mẹ luôn bên con như một người bạn. Khi con thất tình khóc nấc với cậu bạn trẻ con, đã ôm gối chạy sang ngủ với mẹ và kể lể. Dù thói quen của con là ngủ một mình, nhưng vì sự ấm áp của mẹ đã khiến con muốn gần gũi đến nửa năm. Mẹ dạy cho con những bài học về tình yêu, về đàn ông và những điều tất yếu của sự tan hợp. Con vẫn còn nhớ, khi con nát vụn những ảo tưởng về “ta” và “người”, con đòi có con và sống một mình, không cần đàn ông làm chồng. Mẹ cũng nhẹ nhàng vuốt tóc và đồng thuận. Con biết, mẹ luôn ủng hộ con, đó là cách mẹ xoa dịu tâm hồn của đứa không chịu lớn bướng bỉnh này. Mẹ lựa chọn đồng hành chứ không đối đầu. Cho đến khi bản thân con tự nhận ra điều gì là tốt cho mình.

Con cảm ơn vì mẹ đã hi sinh. Tuổi thanh xuân ngọt ngào của mẹ bị cuốn đi như một lần chớp mắt theo sự trưởng thành của con. Vì con và em, mẹ chấp nhận bỏ hết sự nghiệp để về làm bà nội trợ, quanh quẩn trong ngõ hẹp, xóm nhỏ. Vì bố, mẹ từng trở thành người vị tha nhất trái đất này. Chấp nhận cho người đàn ông của mình một cơ hội trở về dù họ đã từng phản bội. Con thầm cảm ơn mẹ vì sự hi sinh, dũng khí đánh đổi niềm vui của bản thân để giữ lấy hạnh phúc gia đình. Giờ thì con đã hiểu.

Mẹ ơi…con cảm ơn…

cam on me

Con xin lỗi!

Nếu được, con muốn nói nhiều lần hơn nữa câu xin lỗi đến mẹ. Nếu được, xin hãy làm cấp số nhân so với những lời cảm ơn ở trên…

Con xin lỗi vì đã làm một đứa con gái vụng về. Vì được mẹ chiều, mẹ yêu và lo lắng. Nên những công việc nội trợ con chểnh mảng, đoảng đênh. Mỗi lần đập trứng trượt nồi, gọt cam tay đứt, luộc rau sâu còn bơi sải…là con biết mình thiếu sót thật nhiều. Con cứ để người phụ nữ duy nhất của gia đình lại là mẹ. Mỗi lần nhìn thấy mẹ tất bật nấu cỗ dịp giỗ, tết, liên hoan mà bản thân chỉ thừa phá thiếu gíup con chỉ muốn nói câu xin lỗi lí nhí mà thôi.

Con xin lỗi vì đã là một đứa cứng đầu. Con tự cho mình cái quyền vin vào thời đại, thế hệ để mà bày tỏ quan điểm rồi đi ngược hướng mẹ mong. Con xin lỗi khi cứ mãi lông bông khi bạn bè đều an cư lạc nghiệp. Con xin lỗi khi cứ đi du lịch mà không biết lòng mẹ nặng trịch vì lo. Con xin lỗi khi đến giờ phút này, vẫn chưa tự lo cho bản thân hoàn chỉnh, để tâm không tĩnh mà nấp vào lòng mẹ. Thế mà khi mẹ khuyên dạy, can ngăn, con chỉ ngồi chứ chẳng nghe…

xin loi me

Và con muốn xin lỗi cả ngàn lần những lần giận hờn trách móc mẹ đã không cho con theo đuổi ước mơ. Rõ ràng, con cần phải đặt mình vào vị trí và hoàn cảnh của mẹ. Rằng mẹ làm gì cũng vì nghĩ cho con. Thứ mà con muốn nắm bắt thì tự mình phải tìm kiếm, con chỉ tìm một cái cớ để biện minh cho sự kém cỏi của mình. Mẹ ơi, con xin lỗi…

Mẹ à, lời cảm ơn và xin lỗi con muốn nói với mẹ còn nhiều lắm. Con vẫn luôn đùa vui rằng, con có ế hoặc tìm người ở rể thì tốt biết bao. Con sẽ sống cả đời bên mẹ chứ không phải ¼ quãng đường mà qui luật xã hội xếp đặt.

Có người nói với con, tính cách là cố định chỉ có nhận thức là thay đổi. Con cũng muốn vậy, con sẽ luôn bé bỏng bên cạnh mẹ, nhận ra mình sẽ thường trực trong tâm câu cảm ơn về những thứ mẹ đã làm, dù đôi khi nó chẳng nên lời. Con sẽ ôm thay cho những lúc ngượng nghịu ấy, sẽ xoa đuôi mắt làm mờ đi vết chân chim xấu xí khi nghẹn từ…Và hơn hết, mong rằng lời xin lỗi sẽ chẳng còn để mẹ nghe nhiều thêm nữa. Yêu mẹ bù hết những lỗi lầm của con. Mẹ nhé!

xin loi me

P/s: Tôi chưa bao giờ là một đứa con ngoan, tự bản thân thấy mình còn trái quấy. Nhưng tôi quyết không bao giờ để hai từ “bất hiếu” có trong từ điển của người làm con. Đồng ý với tôi đi, rằng ngày 8-3 tôn vinh phụ nữ hẳn là đầu tiên phải dành cho những người mẹ. Chúc bạn và mẹ mình sẽ hạnh phúc an nhiên.

Xù – Freely Team

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *