Tôi không hề phủ nhận yêu thương luôn cần những có điều kiện. Mỗi người sinh ra, đều có những sở thích của riêng mình, đều có những giấc mơ mong được nắm lấy, và cũng đều có những đắn đo cho vừa mình, vừa người.

Anh chị thương mèo lắm. Anh chị nựng nịu mèo, cho mèo ăn, chơi với mèo, mua đồ cho mèo…
Anh chị thương mèo lắm. Anh chị nựng nịu mèo, cho mèo ăn, chơi với mèo, mua đồ cho mèo…

Ba đem về nhà một chú mèo con. Cả ba đứa đều rất khoái chí. Anh chị thương mèo lắm. Anh chị nựng nịu mèo, cho mèo ăn, chơi với mèo, mua đồ cho mèo… Thậm chí, tối đến, chị cũng ẳm mèo vào ngủ chung. Út cũng thích mèo lắm. Nhưng Út chỉ biết gãi đầu mèo, xoa bụng mèo. Nhiều lúc, Út bế mèo lên, nhưng mèo không thích, lại nhoài người xuống.

Rồi một ngày, chẳng hiểu mèo bị ghẻ hay bị nấm, mà lông mèo rụng hết, da mèo bóc ra đen thui, trông mèo rất ư xấu xí. Anh chị ít bế mèo hơn, ít cho mèo ăn, không còn chơi đùa với mèo nữa. Ngay cả nhiều khi mèo dụi đầu vào chân anh, anh cũng co chân lên, tránh mèo. Út thấy thương mèo. Út nhờ ba chở Út và mèo đi khám. Về nhà, Út tắm cho mèo, xức thuốc cho mèo. Mèo sợ nước, mèo ngại đau, mèo quào xước hết tay Út. Út không giận, Út vẫn cho mèo ăn, vẫn chăm sóc cho mèo.

 Loài mèo không trung thành, thì loài chó vẫn vẫy đuôi với ta.
Loài mèo không trung thành, thì loài chó vẫn vẫy đuôi với ta.

Rồi, mèo cũng hết bệnh. Chị lôm nhôm dòm mèo “Nó hết ghẻ rồi hả mậy?” Út gật đầu. Chị liền ẳm mèo vào phòng mình. Út ngơ ngác nhìn theo. Ba thấy vậy, ba cười xòa, rồi xoa đầu Út: “Ba đem mèo về, để dạy cho ba đứa về lòng yêu thương. Nhưng có lẽ, chỉ mỗi Út là học được. Đừng buồn Út nhé!”

Tôi không hề phủ nhận yêu thương luôn cần những có điều kiện. Mỗi người sinh ra, đều có những sở thích của riêng mình, đều có những giấc mơ mong được nắm lấy, và cũng đều có những đắn đo cho vừa mình, vừa người. Nhưng, đôi lúc, người ta lại xây cho mình quá nhiều tiêu chuẩn, quá nhiều hình tượng, quá nhiều toan tính thiệt hơn, đến mức, không chỉ làm người khác e dè, mà còn làm đánh mất cả những người đã từng rất yêu quý họ.

Tôi không hề phủ nhận yêu thương luôn cần những có điều kiện.
Tôi không hề phủ nhận yêu thương luôn cần những có điều kiện.

Yêu thương không phải là một trạng thái. Yêu thương là một quá trình

Ông bà ta đã từng nói: “Một duyên, hai nợ, ba tình.” Người ta đến nhau bằng chữ duyên, trói buộc nhau bằng chữ nợ, và gắn bó nhau bằng cái tình. Bởi vì, trên đời này, chẳng có ai hoàn hảo cả. Mà nếu như họ có chẳng may hoàn hảo, thì sự hoàn hảo ấy sẽ chẳng bao giờ kéo dài mãi mãi. Người ta rồi cũng sẽ già, người ta rồi cũng cảm thấy gánh nặng của “tương kính như tân”. Thời thế thay đổi, quan điểm sống của người cũng sẽ đôi lúc lệch lạc ra con đường ban đầu. Cũng như con mèo, nó rồi cũng sẽ bệnh, sẽ rụng lông, sẽ lãng đãng xa cách. Chữ Duyên, sẽ chẳng bao giờ gánh nổi một mối quan hệ, cho đến suốt đời.

Chữ Duyên, sẽ chẳng bao giờ gánh nổi một mối quan hệ, cho đến suốt đời.
Chữ Duyên, sẽ chẳng bao giờ gánh nổi một mối quan hệ, cho đến suốt đời.

“Vẻ đẹp vốn có đã đi đâu mất, bọng mắt xuất hiện, đầu tóc rối bù và cô ấy không còn muốn chăm sóc bản thân mình nữa. Nàng từ chối các bộ phim và không nhận bất cứ vai diễn nào. Tôi thầm nghĩ chắc mình hết hi vọng cho mối quan hệ này và sẽ sớm ai đi đường nấy. Nhưng rồi tôi lại quyết định phải hành động. Tôi chợt nhận ra: Phụ nữ là chính là tấm gương của người đàn ông họ yêu.

ôi chợt nhận ra: Phụ nữ là chính là tấm gương của người đàn ông họ yêu.
ôi chợt nhận ra: Phụ nữ là chính là tấm gương của người đàn ông họ yêu.

Một ngày nào đó, em sẽ nhận ra chàng đã từng viết “em là con mèo nhỏ của anh” sao mà vô tâm, vô tình, hời hợt đến thế. Chàng sẽ nhận ra, thân thể ấy, đường cong ấy, sự dịu dàng ấy sao chẳng thể ngọt ngào như lúc đầu. Nhưng, chúng ta nợ nhau một tương lai, chúng ta nợ nhau một cái kết viêm mãn, chúng ta nợ nhau lời hứa chung thủy, trong thịnh vượng cũng như phút gian nan, khi ốm đau cũng như lúc mạnh khỏe. Lười biếng để cứu vớt một mối quan hệ sắp mất, ngại ngùng với sự uy nghiêm của vị trí xã hội của bản thân, và nhút nhát, hèn kém khi gặp khó khăn, trắc trở, ta đừng nên trách tại sao cuộc đời chẳng dành ai cho mình. Chỉ khi, ta mạnh mẽ dám hi sinh, ta vững vàng dám giữ lời, đủ khôn ngoan để nhận ra gia đình là tất cả, ta mới nhận được cái hương của tình, cái vị của nghĩa, cái cười ngơ ngẩn bởi sự dại dột của nhau. Yêu vốn dĩ không phải là trạng thái, cũng không phải là sự sung sướng nơi góc khuất của nhau, càng chẳng phải yêu để có tụ, yêu cho có bầy, cho hợp thời, hợp thế, cho khoe mẽ với thế gian. Ấy chỉ là dục, là sự kém cỏi của trí tuệ Người trước nhu cầu Con. Yêu là một quá trình, là nghĩa, là đậm sâu, là cái mà để con người trở nên chín chắn, trưởng thành và có trách nhiệm. Yêu là cái, anh chẳng còn đại gia, nhưng em vẫn cùng anh bươn chải lo cho các con. Yêu là cái, khi chén chú, chén anh, em út mơn trớn, nhưng bật điện thoại lên thấy má sắp nhỏ, tự nhiên bản thân cảm thấy có chút ngại ngùng, xấu hổ. Loài vật nó yêu thương nhau vì mùa giao phối đã đến. Con người yêu thương nhau vì cảm động cái chân tình của nhau. Con vật yêu bằng hoocmon, con người yêu bằng nhân cách. Đó là cái tình yêu mà chúng ta nên tin tưởng, nên tôn thờ, nên ca ngợi, chứ không phải tình yêu bốc đồng, tình yêu chằng chịt tay ba tay tư, tình yêu hãnh tiến một cách kì dị với chúng bạn.

Chỉ ngại cái giếng cạn

Đó là cái tình yêu mà chúng ta nên tin tưởng, nên tôn thờ, nên ca ngợi, chứ không phải tình yêu bốc đồng, tình yêu chằng chịt tay ba tay tư, tình yêu hãnh tiến một cách kì dị với chúng bạn.
Đó là cái tình yêu mà chúng ta nên tin tưởng, nên tôn thờ, nên ca ngợi, chứ không phải tình yêu bốc đồng, tình yêu chằng chịt tay ba tay tư, tình yêu hãnh tiến một cách kì dị với chúng bạn.

Lòng tốt là vàng. Vàng nếu như ai cũng có, ắt hẳn sẽ vô giá trị. Như bản thân, đem cái chân tình của mình dành cho người không đúng, cuối cùng chỉ nhận được sự huênh hoang, khoe mẽ. Như bức thư tình khờ dại lại bị trẻ nhỏ đem ra trêu đùa hô hố với chúng bạn. Như tên ngốc được cân, đong, đo, đếm làm bãi đáp hạ cánh cho kẻ ăn chơi, lêu lỏng. Con chim từng bị bắn sẽ phải sợ cành cong. Người từng bị bội phản sẽ mất niềm tin. Nhưng đừng sợ cái giếng cạn. Giếng này cạn, sẽ có giếng kia sâu. Loài mèo không trung thành, thì loài chó vẫn vẫy đuôi với ta.

Để rồi cả đời tìm kiếm, cả đời dày vò, cuối cùng chẳng tìm thấy một hớp nước dành cho mình. Ấy mới là điều đáng sợ nhất!
Để rồi cả đời tìm kiếm, cả đời dày vò, cuối cùng chẳng tìm thấy một hớp nước dành cho mình. Ấy mới là điều đáng sợ nhất!

Một khi con người ta vẫn còn đi học, một khi vẫn còn người lật giở từng trang sách quý, một khi người ta vẫn nhỏ giọt nước mắt cho những người xa lạ, thì tình yêu chân chính vẫn còn đấy. Đôi tay mình có, chân tình mình giữ, tương lai mình tin tưởng, nhân cách mình cố gắng mình hoàn thiện từng ngày, thì có thể giếng kia hẹp, giếng này rêu phong, vẫn sẽ cho ta được một dòng nước mát. Chỉ sợ chính bản thân mình mới là giếng cạn, là cái gàu không còn sạch sẽ, là người luôn tự vẽ một hào quang ảo tưởng. Để rồi cả đời tìm kiếm, cả đời dày vò, cuối cùng chẳng tìm thấy một hớp nước dành cho mình. Ấy mới là điều đáng sợ nhất!